Skip to content

Lá thư gửi Cậu!

LÁ THƯ GỬI CẬU!

Thời gian thật sự trôi qua rất nhanh, thấm thoát một cái, vừa mới buông tay, ngoảnh lại đã thấy mình tốt nghiệp và sắp sửa trở thành Tân cử nhân của trường mất rồi. Nhìn lại, dường như UIT đã cho mình rất nhiều: không chỉ là niềm vui, bạn bè, mà còn là kiến thức và sự trưởng thành. 

Xin được gửi đến lá thư mà mình đã luôn ấp ủ bấy lâu để dành tặng riêng cho UIT - “người bạn” đồng hành  về những câu chuyện, những kí ức đẹp tại đây

“Thân gửi cậu, UIT!

Mình vẫn còn nhớ như in những ngày đầu là Tân sinh viên chập chững bước vào trường. Những tháng ngày ôn thi đại học miệt mài vùi đầu vào sách vở, những lần thức khuya dậy sớm vì lo lắng trước ngày thi và niềm vui vỡ òa khi biết tin mình chính thức là một UIT-er dường như đã trở thành một phần kỉ niệm đáng nhớ không thể nào quên được; và có lẽ, mọi thứ cứ ngỡ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Ngày nhập học hôm ấy, cầm trên tay hồ sơ nhập học mà cứ run run vì không nghĩ đây là sự thật; với mình, khoảnh khắc đó cũng là cột mốc đánh dấu ngày mình chính thức trở thành một thành viên của trường và thanh xuân của mình gắn liền với UIT

Từ một đứa không hứng thú lắm với môn Toán khó nuốt mà nay đã luôn tự tin khẳng định rằng với Toán, với Tin, đó là những môn học mà mình ưa thích nhất. Nhờ có những “người lái đò” tận tâm như vậy mà “chuyến tàu” đến tương lai phía trước của mình đã có thể cập bến an toàn.

Ở UIT, với những con người, hội chị em bạn dì siêu lầy lội, “chất như nước cất” của trường - những UIT-er mà cho dù bạn có dành cả thanh xuân đi khắp nơi để tìm cũng không tài nào có được. 4 năm gắn bó với ngôi nhà thứ hai này hạnh phúc nhất và vui vẻ nhất cũng nhờ có các cậu. Mình vẫn nhớ như in những ngày tháng học quân sự với nhau chúng ta đã cười nhiều như thế nào, những lần ngáp lên ngáp xuống vào mỗi buổi trưa hay những lần tiếng chuông tập hợp vang lên chúng ta cứ chân ướt chân ráo vào mà xếp hàng. Và cũng làm sao quên được những lần chạy đồ án tới sấp mặt và hạnh phúc vỡ òa khi lần đầu tiên cả nhóm nhận được con điểm 9…. 

À còn những anh chị siêu dễ thương, thân thiện và ngầu không kém trong các câu lạc bộ, cảm ơn mọi người vì đã chấp nhận em trở thành một thành viên của gia đình mình, và có cơ hội được là chính bản thân để thể hiện cái tôi mà trước đó em đã vô tình đánh mất. Mọi người đã luôn ở đó mỗi khi em buồn và vui cho những niềm vui của em. Từ một con bé siêu rụt rè, khép kín và nhút nhát, việc đồng hành cùng với CLB đã trở thành đôi cánh giúp em tự tin hơn rất nhiều.

Xin được gửi lời cảm ơn tới những bài học từ các cuộc thi, những hoạt động ngoại khóa, những đề thi thú vị hay những lần đồ án rượt “không thấy đêm 30 đâu” của UIT đã giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều, không chỉ là trong công việc, học tập mà còn là cả cuộc sống nữa. Rèn giũa bản thân dưới áp lực cũng tựa như việc bạn rèn một thanh kiếm hay một viên kim cương được tạo ra dưới áp lực cao vậy, mọi thứ đều có giá của nó. Chính UIT đã đem đến bài học đó, không chỉ riêng mình đâu mà là cho tất cả mọi người, rằng chỉ có cố gắng hết mình và phấn đấu không ngừng nghỉ mới thật sự có thể cùng cậu ấy đi hết chặng đường còn lại.

UIT à, cảm ơn cậu rất nhiều, cảm ơn cậu vì đã cho mình một thanh xuân hạnh phúc, rực rỡ và đáng nhớ biết bao nhiêu thế. Cảm ơn cậu vì đã đem tới những con người thật tuyệt vời, những câu chuyện thật thú vị để dệt nên thanh xuân tuổi 20 của mình. 

Cuộc sống là một chuỗi hành trình không ngừng nghỉ, ai biết trước được ngày mai sẽ gặp phải những gì? Chỉ biết rằng ánh mặt trời hôm nay thật đẹp, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ, đặc biệt là khoảng thời gian học Đại học, hãy biến nó trở thành những kí ức hạnh phúc và tươi đẹp nhất.”

Sẽ nhớ cậu rất nhiều, UIT!

P.A.T